Chân Nhân Không Lộ Tướng – Mèo Mặt To Thích Ăn Cá

0
2
Chân Nhân Không Lộ Tướng - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá
Chuyên mục: Cổ Đại

Vui lòng chọn định dạng file để tải.

Cố Thường và Lục Tử Triệt, từ mười năm về trước đã được hai nhà họ Cố – Lục định thân bằng tín vật là cây lược gãy mấy cái răng và… một hòn đá nhặt bừa ở vệ đường. Nay, Lục gia có ý từ hôn với lý do Cố Thường không giữ thân trong sạch, ôm ấp nam nhân giữa thanh thiên bạch nhật.

Bức thư từ hôn vừa tới, không chỉ Cố lão gia tức giận dựng râu, mà Cố Thường còn cảm thấy cực kỳ oan ức. Ngày ngày Cố Thường sờ sờ mó mó các bột thuốc, độc dược, mê hương để mang đi hù người còn không đủ thời gian, ngoại trừ phụ thân và đệ đệ, nàng mới chỉ tiếp xúc với mấy con ngựa đực trong trang trại nhà mình thôi đấy!

Phụ thân Cố Thường từng làm phẩm quan triều đình, mẫu thân là nữ ma đầu năm xưa cả giang hồ sợ mất mật, Cố Gia bảo là một trang trại ngựa tốt nhất thiên hạ, nói tóm lại cả Cố gia đều tiếng tăm lẫy lừng. Hổ phụ sinh hổ tử, Cố phu nhân đã truyền cho nhi nữ bảo bối từ nhỏ một chân lý giữ trượng phu cực hiệu quả: “Khiến cho toàn bộ nữ nhân đều khiếp sợ mình, thì cho các nàng tiền cũng không dám mon men đến cướp.”

Tiếp thu triệt để lời mẫu thân dạy, Cố Thường dấn thân trên con đường chế biến độc dược không lối thoát. Nghe truyền rằng, chỉ có nàng chưa nghĩ đến, chứ không có loại mê độc cao cấp nào nàng không tạo ra được.

Nay phu quân tương lai chưa gặp mặt đã vuột mất với lý do không chính đáng, Cố Thường nhanh chóng đóng gói đồ đạc, tự tin một thân giắt đầy độc dược cực phẩm mới điều chế chưa có đất dụng võ, đi lên Kinh Thành tính sổ.

Quên chưa nhắc tới một tài năng khác của Cố Thường, già trẻ lớn bé nam nữ, chỉ cần qua bàn tay dịch dung của nàng, hoàn toàn có thể nhào nặn ra giống không một khe hở. Để hành trình ngao du tránh ong bướm đến phiền toái, Cố Thường che giấu mỹ nhan tuyệt trần, hô biến thành vô số nhân dạng khác nhau.

Lần đầu tiên, một nữ tử thanh tú với làn da nhợt nhạt.

Lần thứ hai, một tên nam nhân thô bỉ với hai cọng râu cá trê rung rinh như cọng rau.

Lần thứ n, một bà lão gần đất xa trời, lưng gù tai điếc, đi một bước lại thở dốc cực nhọc, vân vân và mây mây ~

Tuy nhiên hoá trang cũng chỉ có thể thay đổi được vẻ diện mạo bên ngoài chứ làm sao lung lay được bản chất nội tâm. Vậy nên tà tính háo sắc của Cố Thường hừng hực ngay khi chạm mặt một nam tử “Dáng người cao ngất, cả người toát ra khí chất cao quý, ngũ quan của hắn vô cùng tuấn tú giống như điêu khắc, làm cho người ta luyến tiếc không muốn dời tầm mắt, hắn vừa xuất hiện thì ánh sáng xung quanh hắn đều trở nên ảm đạm, dường như chỉ có nơi hắn đứng mới là nơi chói loá nhất.”

Xa tận chân trời gần ngay trước mắt, trùng hợp làm sao mỹ nam ấy lại chính là Lục Tam-khốn-kiếp-huỷ-hôn-cần-được-hạ-độc mà Cố Thường đang tìm kiếm.

———

Lục Tử Triệt da trắng mà mặt “than”, tuy trên người luôn có hương thơm thoang thoảng nhưng tính tình lại rất thối, hắn rất ghét những ai nhìn mình chằm chằm. Đặc biệt cặp chủ tớ này, mắt như đính keo vào hắn, khi bị khinh thường lại thẹn quá hoá giận mắng luôn cả Lục Tử Triệt là con lừa mặc áo hoa.

Kết bạn đã không khó, kết thù thì càng dễ. “Nghiệt duyên” của họ bắt đầu ngay từ lần thứ nhất gặp mặt, lúc nào cũng phải đấu võ mồm đến khi đối phương không còn mảnh giáp nào mới ngừng.

Lục Tử Triệt quẳng Cố Thường xuống sông, nàng trở tay cho hắn nếm mùi các độc dược kỳ quái. Lục Tử Triệt ném Cố Thường vào ăn cơm địa lao, ngay lập tức lan ra tin đồn hắn có đam mê đoạn tụ “chọt cúc hoa”,…

Từ thế giằng co không đội trời chung, chẳng biết vì sao Lục Tử Triệt lại rơi vào bể tình với nàng từ bao giờ. Martin Luther King từng nói “Yêu thương là sức mạnh duy nhất có thể biến kẻ thù thành bạn” nhưng với hắn vẫn chưa đủ. Lục Tử Triệt còn thậm chí muốn biến kẻ thù thành thê tử =)).

Mặc dù hồi trước bắt nạt con nhà người ta rất quá đáng, nhưng đến khi động lòng rồi thì nàng có đứt một sợi tóc cũng khiến hắn tiếc hộ. Cơ mà Cố Thường vẫn còn ghi nợ hắn rất dai, Lục Tử Triệt khôn khéo xuống tay từ nhạc phụ nhạc mẫu tương lai trước. Hắn dùng cả cuộc đời này để đảm bảo sẽ luôn bảo hộ và yêu thương Cố Thường – người trên đầu quả tim của hắn.

——————

Trong cuốn truyện, một số nhân vật phụ phối hợp diễn có khá nhiều đất như Lục Đậu cái đuôi tuỳ tùng nhỏ của Cố Thường, tỷ tỷ song sinh Cố Y và Quách Tiểu Trà – công tử ngố nhà quan, có niềm đam mê nghiệt ngã với ngựa, mỗi người đều đóng góp công sức trong việc xúc tiến tình cảm nam nữ chính cao trào. Tuy nhiên rắc rối với tà giáo mà Cố Y mang đến cho Cố gia bị tác giả xử lý có chút qua loa, nhiều khi chẳng liên quan đến mạch truyện.

Đối với mình, Lục Tử Triệt có thể gọi là nhân vật ổn, có tư sắc, có phúc hắc, có sự tài giỏi, còn Cố Thường về cuối truyện lại hơi Tiểu Bạch. Phần đầu truyện tác giả hành văn hài hước và cuốn hút, từ nửa chừng đổ đi chắc là Khá Bảnh cũng khá đuối, đọc buồn ngủ, tốn nơron lắm mình mới đọc hết toàn văn. Có một điểm nhỏ mình để ý là cả hai truyện này và “Chọc không nổi trốn không xong” nữ chính đều bị huỷ hôn, phải chăng tác giả có bóng đen gì hay chỉ là thích thì viết thôi? =))

Chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân, nếu bạn muốn học hỏi bí kíp dụng “độc” bắt chồng thì cứ thử tìm hiểu xem sao nhé.

—-Phân cách nhỏ “dạy võ kiểu lưu manh”—-

Chả là Cố lão gia và Cố phu nhân muốn Lục Tử Triệt dạy Cố Thường chút công phu tự bảo vệ bản thân. Lục tranh thủ đã ra luật lệ: Trong vòng nửa nén hương phải đi hết các cọc gỗ, đổ cọc hay không hoàn thành đều phải chịu “sắc” phạt.

Cố cừu non khó khăn giữ thăng bằng, đi một mạch qua các cọc gỗ lung lay.

“Không tệ, cứ đi theo lực như vậy, chỉ là nhắc nàng một câu, nàng đi quá chậm rồi, nửa nén hương đã cháy xong rồi.” Lục Tử Triệt nói.

Mới đi một lúc mà nửa nén hương đã cháy xong rồi sao? Cố Thường không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên nén hương đã cháy xong, nhưng mà tên Lục Tử Triệt đáng ghét đó lại cầm cây quạt quạt nén hương!

————
” “: Trích từ truyện

Review by #Tà Thần – fb/ReviewNgonTinh0105

***

“Buồn cười, Lục gia thật là khinh người quá đáng!” Lúc này, râu Cố lão gia vểnh lên, lông mày cũng theo đó mà nhướn lên, hai tròng mắt trợn trừng trừng như muốn rơi ra ngoài, thật là dọa người.

Hạ nhân đứng ở ngoài cửa, nghe thấy tiếng động mà giật mình, thấy tình hình không ổn, vội vàng chạy đi mời phu nhân tới dập lửa.

Chỉ trong chốc lát, một vị phụ nhân liền xuất hiện, khuôn mặt trái xoan, phong thái diễm lệ vội vàng chạy tới, cho hạ nhân lui ra, một mình đi vào thư phòng.

“Lão gia, chuyện gì khiến ông tức giận đến vậy?” Vừa vào thư phòng, Cố phu nhân liền thấy một đống hỗn độn trên mặt đất cùng với vẻ mặt nổi giận của trượng phu, mày nàng lập tức nhăn lại, đi tới đỡ tay hắn, lo lắng hỏi.

“Phu nhân, nàng xem đi!” Cố Phong Niên đưa cho thê tử bức thư suýt bị hắn xé rách, sau đó cầm một hòn đá, cố gắng lắm mới có thể nhìn ra là chữ “Cố” được khắc xiêu xiêu vẹo vẹo trên đó, giận dữ nói, “Lục gia nói Thường nhi không trong sạch, bôi nhọ gia phong* Cố Gia, cố ý từ hôn, vừa rồi, quản gia nhà bọn họ tới cửa đem thư do chính Lục lão gia tự tay viết, ngay cả tín vật kết thân năm đó cũng đều đem trả lại!”

*gia phong: nề nếp gia đình

Việc hứa hôn hơn mười năm trước là tình nghĩa chiếm hơn phân nửa, lúc đó Cố Phong Niên chỉ là một tiểu tử nghèo, lúc say rượu tai nóng là lúc vừa nghe cùng hắn có tình huynh đệ, muốn cùng hắn kết thân, khiến hắn mừng đến mức đồng ý luôn.

Kích động lục lọi khắp người nhưng không tìm được vật gì tương xứng cho việc kết thân, hai người đành để lúc nào bàn bạc lại, sau vô số lần bọn họ chiến đấu anh dũng, tắm không biết bao nhiêu máu của kẻ thù, đánh lui vô số quân địch, bọn họ dùng vật tràn đầy kỷ niệm, có ý nghĩa quan trọng đối với họ trên chiến trường làm tín vật, lấy hòn đá sáng mà nhẵn, dưới ánh mắt lờ đờ say rượu, họ dùng chuỷ thủ, xoay tay bảy lần, khắc ở mặt trên viên đá tám nét nguệch ngoạc của chữ “Cố”.

Từ xưa đến nay, không có điều luật nào nói hòn đá không thể làm tín vật kết thân đúng không? Bởi vậy, Cố Phong Liên liền lấy hòn đá làm “dấu hiệu đặc biệt”, là tín vật kết thân đưa cho Lục gia.

Mà năm đó, của cải của Lục lão gia rất phong phú, nhưng lúc hành quân đánh giặc, cả người không có vật nào dư thừa, rối rắm cả buổi, cuối cùng đau lòng lấy ra vật có giá trị nhất trên người – – cây lược Mộc Đào, cây lược Mộc Đào là đồ hắn lấy trộm của ái thê trước đêm đánh trận nhằm an ủi bản thân, vốn không muốn đưa, nhưng ai bảo bọn họ đều uống say? Đầu nóng lên, vì thể hiện sự khác biệt của chiếc lược Đào Mộc này so vớt lược trên thế gian, Lục lão gia bèn giơ bàn tay to bẻ gãy vài cái răng trên cây lược thân yêu, vì vậy, sau một lượt bị giày vò, cây lược được Lục gia đưa cho Cố gia làm tín vật kết thân.

(editor: éc….kết thân bằng đá nhặt ven đường vs lược mất răng…)

“Nói: giữa thanh thiên bạch nhật Thường nhi cùng nam tử…ôm ấp?” Cố phu nhân xem xong thư, không thể tin nổi,nhìn sắc mặt xanh mét của trượng phu, nghi ngờ mình hoa mắt, lại một lần nữa nhìn chữ trên bức thư, kết quả chứng minh, những chữ nàng nhìn được cũng vẫn là những chữ vừa này nàng đã xem, chính là thứ từ hôn, lý do là nữ nhi Cố Thường của bọn họ dâm oa đãng phụ, Lục gia không thể cho nàng dâu như vậy vào cửa!

“Nhưng mà, Thường nhi của chúng ta ngoại trừ thích sờ mó một ít độc dược, thuốc mê, lôi ra để dọa người, thì có chỗ nào không chứ? Lớn như vậy nhưng cả tay nam tử trẻ tuổi nó cũng chưa được sờ, thì sao mà ôm ôm ấp ấp được!” Cố Phong Liên thở gấp, giọng nói vang dội, thân hình cao lớn, mặt vuông chữ điền, mắt to như chuông đồng, khi trợn lên có thể khiến người nhát gan sợ tới mức nhũn cả chân.

Cố phu nhân tính tình không tốt, nghe vậy đem thư vò thành cục, dùng sức ném bỏ, tức giận nói: “Mấy năm nay, trước mặt hoàng đế, Lục gia trở thành tâm phúc thì càng ngày càng khác trước, chẳng nhẽ cảm thấy hai nhà chúng ta không môn đăng hộ đối nên không muốn cưới Thường nhi! Nói thằng ra là nhà họ không muốn cưới, chẳng nhẽ Cố Gia chết cũng bám lấy bọn họ hay sao? Lấy chuyện trong sạch của con gái chưa chồng để nói, muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do! Rốt cục, ta cũng hiểu cái gì gọi là đê tiện vô sỉ, cái gì gọi là đổi trắng thay đen!”

Mời các bạn đón đọc Chân Nhân Không Lộ Tướng của tác giả Mèo Mặt To Thích Ăn Cá.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here